Thứ Năm, ngày 12 tháng 6 năm 2014

BÀI CA NGƯỜI NÔNG PHU




Lật đất
Những luống đất tít tắp chạy theo chân trời
Phơi ải
Nắng
Gió
Mưa
Trộn đêm vào ngày
Hơi thở
Ánh sáng và bóng tối
Đất mùa mới tinh khôi
Cuộc sống sinh sôi.

 

Những tư tưởng cùng các chủ thuyết chỉ như là đất
Cũng cỗi cằn
Dòng thời gian
Vô tư
Trôi

Những khái niệm
Những quan niệm
Hóa thạch

Rác rưởi
Dối trá
Phủ đầy
Hoang mạc
Lòng người.

 

Lật chủ thuyết lên phơi ải và đập vỡ những khái niệm cùng quan niệm đã cằn khô
Như thời thủy sơ
Loài người bước qua nỗi sợ

Lật đất!

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 6 năm 2014

"HÃY YÊN LÒNG MẸ ƠI"


Bỏ đi những kẻ theo, bám, hãi Trung Quốc thì thực tế cũng còn không it người không (hoặc chưa) muốn đưa TQ ra Tòa Công lý Quốc tế. Lý do duy nhất của họ là lo ngại cái Công hàm 14.09.'58 đóng dấu đỏ chót Chính phủ VNDCCH đè 1/3 chữ ký của đương nhiệm Thủ tướng Phạm Văn Đồng.



Những nỗ lực trong đấu tranh ngoại giao của các nhà truyền thông Việt Nam những muốn và tìm các lý do nhằm vô hiệu hóa Công hàm PVĐ theo ý nghĩa thừa nhận HS,TS là của TQ (hàm chứa trong Tuyên bố Hải phận của CHNDTH) rất thiếu sự quyết đoán và tự tin, thậm chí còn bị ngay các Dư lợn viên Cốt cán theo Đảng đến cùng phản bác; chúng nói rằng 2 ông Trục và Hải đã xuyên tạc HĐ Genéve; rằng thì VNCH là Ngụy thì mãi mãi là Ngụy (có điều chắc là chúng có lẽ chẳng biết "ngụy"  là gì).

Thực ra TQ biết tỏng cái Công hàm PVĐ không liên quan gì tới chủ quyền (hay từ bỏ chủ quyền) của VN ở HS và TS, và nó cũng quá rõ điều căn cơ nhất,  cốt yếu nhất không phải những gì mà giới ngoại giao VN đang đề cập.(TQ không dám "hồ hởi" theo hầu kiện là vì thế ?)

Cần nhắc lại, nhiều chính khách cộng sản với một tâm hồn đủ đẹp nhưng với một não bộ  thừa ý chí, thiếu tư duy, thơ ngây tin tưởng một xã hội không thể tồn tại khi xét thấu đáo bản chất/qui luật của cuộc sống nói chung, nhưng trong thực tiễn hoạt động, họ hoàn toàn không là tay mơ tẹo nào. Ông Phạm Văn Đồng là một trong số ấy.

Thì đây, PVĐ viết (trong CH): "...ghi nhận và tán thành Tuyên bố....". Hoàn toàn không phải là CÔNG NHẬN VÀ ĐỒNG Ý với Tuyên bố gì gì đấy của Bắc Kinh!

Trong các Văn bản quốc tế quan trọng, có quy định là phải có một bản Tiếng Pháp nhằm tránh diễn giải chủ quan (do cấu trúc Pháp văn có đủ khả năng diễn đạt rõ ràng và minh định). Vậy trên diễn đàn ngoại giao, khi đề cập đến vấn đề  Công hàm/Công thư/Bức thư...:), ắt hẳn phải có bản dịch ra tiếng Pháp, thậm chí cả tiếng Anh, Tây Ban Nha ...nữa chứ.

Vậy đó. Cứ thoải con gà mái HỌP BÁO đi. Cả thế giới sẽ thấy "rappeler", "enregistré", "recorded"/"ghi nhận" khác với "reconnaissance" hay "recognition"/"công nhận" một trời một vực thế nào! ( tương tự, chữ "tán thành" cũng chỉ tương đương với chữ O.K không hơn không kém về độ đa nghĩa!)

Tất nhiên, khi công luận hiếu rõ điều này, thì  việc phản bác Sam Bateman là vấn đề nhỏ (đơn giản là ruộng của tôi bạn không chịu thuê mà đòi cùng khai thác là sao) và các kiểu "luận điểm luận điếc" của Ngô Viễn Phú tự dung trở thành thậm vô nghĩa!


(Đặt Cục gạch: Chính Trung Quốc đang vi phạm Nguyên tắc ESTOPPELtrong vấn đề ở Biển Đông!)
 

Thứ Tư, ngày 04 tháng 6 năm 2014

"MẸ CHA và TỔ QUỐC"

TỰ DO (Foto Dungha-Romanie)
Thông thường, khi sảy ra "việc lớn" phải giải quyết, lẽ thường là cần tập trung toàn bộ nguồn lực bao gồm trí tuệ và của cải, và nếu được dẫn dắt bởi một Vị Đầu trò sáng suốt và uy tín (cùng một e-kip mạnh) thì chẳng việc lớn nào trở lên quá lớn.
Lịch sử nói chung đã viết quá rõ ràng, tới mức hào khí trong Hịch tướng sĩ, Bình Ngô đại cáo ... vang vọng đến muôn đời là điều có thật.
Lẽ thường là thế, thế nhưng khi "việc lớn" sảy đến, đã không có một nhân vật tuyệt đỉnh làm đầu trò, nội bộ lại cãi cọ nhau chí chóe... thì việc lớn vừa có khả năng phồng lên thành quá lớn khôn kham.

Có gì giống nhau giữa Juliet-Romeo và những người xuống đường gào lên "đả đảo Trung Quốc xâm lấn" và với ngay "Bó đuốc Tuyết Mai" ?
Có chứ. Chẳng phải "tất cả cho tình yêu" ư? Hỏi và trả lời là một, chỉ có điều một đằng là tình yêu thuần khiết của Lẽ sống, đằng này là tình yêu vô bờ của Dân Việt dành cho Non sông Đất Mẹ.

Chết nỗi nữa là ngay trong tầng lớp thừa hành cùng  quần chúng của mình các kiểu, cũng lại chí chóe nhau kịch liệt. Họ chí chóe , bắt bẻ nhau với một tinh thần "cải cách ruộng đất và đấu tố" đỏ lòe.
Và nguy hơn, có vẻ như mọi việc đang từ từ trôi vào nột cái lờ đặt sẵn.

Cuộc Họp báo hôm 23.5 vừa qua của Hà Nội, chỉ đơn giản là việc cung cấp chính thức một vài thông tin liên quan đến vụ TQ khiêu khích và gây hấn ở Biển Đông Việt Nam, hoàn toàn chưa phải là một văn bản ngoại giao để đấu tranh với TQ trong việc chứng minh và khảng định chủ quyền bất di của VN đối với HS-TS và Hải phận. Nhưng ngay lập tức, Trung Quốc Ngô Viễn Phú chộp lấy và quy thành "6 luận điểm" của VN trong toàn bộ vấn đề để phản bác . Rõ là Trung Quốc đang dựng hình nhân để chém theo phép bùa chú cổ điển***, và rât tiếc, nhiều người đã và đang mắc hỡm.


*** (Phong kiếm Xuân Thu) Để thắng Tôn Tẫn,(trong cuộc chinh phạt Tề của Tần vương) Ngụy Thiên Dân dựng hình nộm anh què Tôn Tẫn, rồi cho phù thủy châm kim và bắn tên vào các huyệt đạo. Tôn Tẫn bấm quẻ và biết điều đó nên đã vô hiệu hóa nó, bằng Thiền.(Rất ghét  trích dẫn có yếu tố Khựa, nhưng phải)